tâm vận động bernard aucouturier

PHƯƠNG PHÁP TÂM VẬN ĐỘNG BERNARD AUCOUTURIER

MỤC LỤC

Tâm vận động là phương pháp hỗ trợ trẻ thông qua cơ thể, vận động, cảm giác, trò chơi và mối quan hệ với chuyên viên. Thay vì chỉ nhìn vào hành vi bên ngoài, phương pháp này xem vận động như một con đường để hiểu thế giới nội tâm của trẻ, từ đó hỗ trợ trẻ phát triển cảm xúc, giao tiếp, khả năng tưởng tượng, ý thức cơ thể và sự an toàn nội tâm.

Với trẻ tự kỷ, trẻ tăng động giảm chú ý, trẻ có khó khăn giao tiếp, rối nhiễu cảm xúc hoặc chậm phát triển, tâm vận động có thể được sử dụng như một phần trong chương trình can thiệp cá nhân hóa. Tuy nhiên, đây không phải là hoạt động vui chơi tự do đơn thuần. Một buổi tâm vận động cần có không gian phù hợp, chuyên viên được đào tạo, mục tiêu rõ ràng, quan sát kỹ và sự phối hợp với phụ huynh.

Chuyên viên tâm vận động hỗ trợ trẻ phát triển thông qua vận động và trò chơi
Chuyên viên tâm vận động hỗ trợ trẻ phát triển thông qua vận động và trò chơi

Tâm vận động là gì?

Tâm vận động, theo hướng tiếp cận của Bernard Aucouturier, là phương pháp thực hành lấy cơ thể làm trung gian để thúc đẩy chức năng cảm giác, vận động, trương lực cơ, trải nghiệm cảm xúc và khả năng tưởng tượng của trẻ. Nói dễ hiểu hơn, trẻ được hỗ trợ phát triển thông qua việc vận động, chơi, cảm nhận cơ thể, tương tác với không gian, đồ vật và người đồng hành.

Nền tảng của phương pháp này là quan điểm về sự thống nhất giữa thân thể và tâm lý. Tâm lý của trẻ không tách rời khỏi cơ thể. Cách trẻ chạy, nhảy, leo trèo, trốn vào đường hầm, xây rồi phá khối mút, ôm thú bông, vẽ, nặn đất sét hoặc kể lại trải nghiệm đều có thể phản ánh nhu cầu cảm xúc, cảm giác an toàn, khả năng kiểm soát, sự tưởng tượng và cách trẻ liên hệ với thế giới xung quanh.

Vì vậy, trong tâm vận động, chuyên viên không chỉ quan sát trẻ “chơi gì”, mà còn quan sát trẻ chơi như thế nào, trẻ chọn đồ vật gì, trẻ có dám thử thách cơ thể không, có biết chờ lượt không, có giao tiếp với người khác không, có tìm kiếm sự bảo vệ hay né tránh tương tác không. Từ đó, chuyên viên hiểu rõ hơn những khó khăn của trẻ và xây dựng cách hỗ trợ phù hợp.

Điểm quan trọng của tâm vận động là trẻ được trải nghiệm niềm vui trong vận động và cảm giác. Chính niềm vui này giúp trẻ dần kết nối cơ thể với cảm xúc, phát triển khả năng biểu tượng, hình dung về cơ thể và cảm nhận tốt hơn về bản thân.

Phương pháp tâm vận động phù hợp với trẻ nào?

Ba mức độ ứng dụng tâm vận động gồm giáo dục dự phòng, hỗ trợ nhóm và trị liệu cá nhân
Ba mức độ ứng dụng tâm vận động gồm giáo dục dự phòng, hỗ trợ nhóm và trị liệu cá nhân

Trẻ phát triển bình thường cần hỗ trợ dự phòng

Tâm vận động không chỉ dành cho trẻ có rối loạn phát triển. Ở mức độ giáo dục dự phòng, phương pháp này có thể áp dụng cho mọi trẻ em nhằm kích thích giác quan, tăng trải nghiệm vận động và hỗ trợ phát triển toàn diện.

Thông qua các trò chơi vận động, trẻ có cơ hội chạy, nhảy, leo trèo, giữ thăng bằng, xây dựng, phá hủy, tưởng tượng và diễn tả cảm xúc. Những hoạt động này giúp trẻ hiểu cơ thể mình hơn, phát triển sự tự tin, khả năng phối hợp và sự chủ động trong môi trường an toàn.

Trẻ có khó khăn phát triển hoặc rối nhiễu tâm lý nhẹ

Với những trẻ có khó khăn trong phát triển, khó hòa nhập nhóm, khó kiểm soát cảm xúc, khó tuân thủ quy luật hoặc có biểu hiện lo âu, tâm vận động có thể được tổ chức dưới hình thức hỗ trợ nhóm nhỏ. Theo tài liệu, hình thức nhóm thường phù hợp với nhóm khoảng 2–4 trẻ; nếu sĩ số vượt quá 5 trẻ, hiệu quả hỗ trợ có thể giảm.

Trong nhóm tâm vận động, trẻ được học cách chơi cùng người khác, chờ lượt, chia sẻ không gian, thể hiện bản thân và điều chỉnh hành vi thông qua trò chơi. Mục tiêu không chỉ là vận động tốt hơn, mà còn là giúp trẻ trưởng thành hơn về tâm lý.

Trẻ tự kỷ, ADHD hoặc có khó khăn nặng về giao tiếp và quan hệ

Ở mức độ trị liệu cá nhân, tâm vận động có thể được sử dụng cho trẻ có rối loạn trầm trọng hơn trong quan hệ, ứng xử và giao tiếp, chẳng hạn trẻ tự kỷ hoặc trẻ tăng động giảm chú ý. Với nhóm trẻ này, vai trò của chuyên viên tâm vận động rất quan trọng.

Mục tiêu là giúp trẻ thiết lập lại mối liên kết giữa cơ thể và tâm lý, tăng cảm giác an toàn nội tâm, phát triển tư duy thông qua hành động và từng bước mở rộng khả năng tương tác. Trẻ không bị ép phải giao tiếp bằng lời ngay lập tức, mà được hỗ trợ thông qua vận động, trò chơi, đồ vật, cảm xúc và mối quan hệ tin cậy với chuyên viên.

Tâm vận động hỗ trợ trẻ tự kỷ như thế nào?

Trẻ tự kỷ thường gặp khó khăn trong tương tác xã hội, giao tiếp, hành vi linh hoạt và xử lý cảm giác. Tâm vận động tiếp cận các khó khăn này thông qua cơ thể, trò chơi và mối quan hệ an toàn.

Với khó khăn tương tác xã hội, trọng tâm của tâm vận động là xây dựng mối quan hệ. Chuyên viên không áp đặt trẻ phải làm theo ngay, mà quan sát, chấp nhận đặc điểm riêng của trẻ và từng bước tạo niềm tin. Khi trẻ cảm thấy được tôn trọng và an toàn, trẻ có nhiều khả năng mở ra tương tác hơn.

Với khó khăn giao tiếp, không gian tâm vận động tạo điều kiện để trẻ bộc lộ bằng hành động, sản phẩm, trò chơi, ánh mắt, cử chỉ hoặc lời nói. Một trẻ chưa nói tốt vẫn có thể giao tiếp qua cách chọn đồ chơi, kéo chuyên viên đến một khu vực, xây công trình, phá khối mút, trốn vào ống, hoặc dùng nét mặt để thể hiện nhu cầu.

Với hành vi rập khuôn hoặc rối loạn giác quan, các dụng cụ như khối mút, đường hầm, thảm, bóng lớn, dây thừng, thú bông, vật tạo âm thanh hoặc không gian bao bọc có thể giúp trẻ tìm lại cảm giác an toàn cho cơ thể. Khi trẻ được đáp ứng nhu cầu cảm giác trong khuôn khổ an toàn, trẻ có thể giảm căng thẳng và dần tham gia tương tác linh hoạt hơn.

Lợi ích của phương pháp tâm vận động

Hỗ trợ phát triển cảm giác và vận động

Tâm vận động giúp trẻ trải nghiệm nhiều dạng cảm giác và vận động khác nhau: leo, bò, lăn, nhảy, giữ thăng bằng, chui qua đường hầm, kéo đẩy đồ vật, xây dựng bằng khối mút hoặc vận động trên thảm. Những hoạt động này giúp trẻ hiểu rõ hơn về cơ thể, không gian, sức mạnh, giới hạn và khả năng phối hợp của mình.

Với những trẻ vụng về, sợ vận động hoặc khó phối hợp cơ thể, môi trường tâm vận động có thể giúp trẻ thử thách bản thân từng bước trong không gian an toàn.

Hỗ trợ điều hòa cảm xúc và xung năng

Một số trẻ có nhiều xung năng, dễ bùng nổ, thích ném, đập, phá hoặc chạy nhảy liên tục. Trong tâm vận động, những nhu cầu này không bị nhìn nhận đơn giản là “hư” hay “nghịch”, mà được chuyển hóa thành các trò chơi có cấu trúc và giới hạn an toàn.

Ví dụ, trẻ có thể xây rồi phá khối mút, leo lên rồi nhảy xuống nệm, chui vào không gian bao bọc hoặc chơi các trò giải tỏa năng lượng. Qua đó, trẻ học cách diễn tả cảm xúc và xung năng mà không làm đau bản thân, không làm đau người khác và không phá hủy vật dụng nguy hiểm.

Hỗ trợ giao tiếp và tương tác xã hội

Trong tâm vận động, giao tiếp không chỉ là lời nói. Trẻ có thể giao tiếp bằng ánh mắt, cử chỉ, hành động, cách chọn đồ vật, cách mời gọi chuyên viên chơi cùng hoặc cách tham gia nhóm. Chuyên viên quan sát những tín hiệu này để đáp ứng, mở rộng và dần giúp trẻ phát triển tương tác.

Với trẻ tự kỷ hoặc trẻ ít giao tiếp, đây là điểm rất quan trọng. Trẻ không bị ép ngồi bàn học ngay, mà được tiếp cận qua con đường tự nhiên hơn: vận động, trò chơi và quan hệ tin cậy.

Phát triển tưởng tượng và khả năng biểu tượng

Một mục tiêu quan trọng của tâm vận động là giúp trẻ phát triển khả năng tưởng tượng và biểu tượng. Khi trẻ dùng khối mút để xây nhà, biến đường hầm thành hang, giả làm con vật, chơi bác sĩ, cô giáo, mẹ con hoặc công chúa – hoàng tử, trẻ đang phát triển khả năng biểu tượng.

Khả năng biểu tượng là nền tảng quan trọng cho tư duy, ngôn ngữ, trò chơi giả vờ và sự phát triển tâm lý. Vì vậy, tâm vận động không chỉ là vận động thể chất, mà còn liên quan chặt chẽ đến sự phát triển trí tuệ và cảm xúc.

Lợi ích của tâm vận động đối với cảm giác vận động cảm xúc giao tiếp và tưởng tượng của trẻ
Lợi ích của tâm vận động đối với cảm giác vận động cảm xúc giao tiếp và tưởng tượng của trẻ

Một buổi tâm vận động diễn ra như thế nào?

Một buổi sinh hoạt tâm vận động thường kéo dài khoảng 60 phút và có cấu trúc rõ ràng. Buổi sinh hoạt không phải là để trẻ chơi hỗn loạn, mà được tổ chức theo trình tự giúp trẻ cảm thấy an toàn, dự đoán được và có cơ hội diễn tả bản thân.

1. Nghi thức đón tiếp

Buổi tâm vận động thường bắt đầu bằng nghi thức đón tiếp. Chuyên viên điểm danh, giới thiệu ngắn gọn buổi sinh hoạt, nhắc trẻ biết hôm nay sẽ chơi gì, được làm gì và cần tuân thủ những nguyên tắc an toàn nào.

Ví dụ, trẻ được nhắc không đánh bạn, không làm đau bạn, không phá các vật dụng nguy hiểm. Với trẻ đã tham gia trước đó, chuyên viên có thể nhắc lại một chút về buổi trước để giúp trẻ kết nối trải nghiệm.

2. Thời gian sinh hoạt vận động

Đây là phần trẻ được tham gia các hoạt động vận động chính. Trẻ có thể chơi với khối mút, nệm, đường hầm, bóng, thang leo, ghế dài, dây thừng hoặc các dụng cụ phù hợp. Trẻ có thể leo trèo, chạy nhảy, xây dựng, phá hủy, chui trốn, lăn, bò hoặc tổ chức trò chơi theo ý mình.

Chuyên viên không đứng ngoài quan sát thụ động, mà đồng hành, đảm bảo an toàn, hiểu ý nghĩa trò chơi và mời gọi trẻ mở rộng trải nghiệm khi phù hợp.

3. Thời gian diễn tả bằng ngôn ngữ hoặc kể chuyện

Sau phần vận động, trẻ có thể được mời tham gia vào câu chuyện. Chuyên viên có thể kể lại câu chuyện quen thuộc, kể câu chuyện mới hoặc dùng các đề tài gần gũi với đời sống của trẻ như chia ly – gặp lại, bác sĩ chữa bệnh, công an giữ trật tự, mẹ con, cô giáo – học trò.

Giai đoạn này giúp trẻ chuyển từ trải nghiệm vận động sang diễn tả bằng ngôn ngữ, hình ảnh và biểu tượng.

4. Thời gian tạo hình

Ở phần tạo hình, trẻ có thể vẽ, nặn đất sét hoặc xây dựng bằng khối gỗ. Trẻ được tạo sản phẩm một cách tự do và phóng khoáng. Hoạt động này giúp trẻ hình dung, tưởng tượng, tạo hình ảnh về bản thân và biểu đạt những điều khó nói bằng lời.

5. Nghi thức tạm biệt

Cuối buổi, trẻ được quây quần lại để kết thúc. Trẻ có thể chia sẻ niềm vui trong buổi sinh hoạt, cùng hát một bài quen thuộc hoặc được chuyên viên nhắc lại những gì trẻ đã trải nghiệm. Nghi thức tạm biệt giúp trẻ chuyển tiếp nhẹ nhàng và biết rằng buổi sinh hoạt đã kết thúc.

Quy trình một buổi tâm vận động gồm đón tiếp vận động kể chuyện tạo hình và tạm biệt
Quy trình một buổi tâm vận động gồm đón tiếp vận động kể chuyện tạo hình và tạm biệt

Không gian tâm vận động cần được tổ chức như thế nào?

Không gian là yếu tố rất quan trọng trong tâm vận động. Phòng sinh hoạt cần rộng rãi, thoáng, sạch, an toàn và không chất chứa đồ vật ngổn ngang. Trẻ cần đủ không gian để vận động tự do, nhưng vẫn trong khuôn khổ được bảo vệ.

Phòng tâm vận động thường được chia thành hai khu vực chính. Khu vực thứ nhất dành cho sinh hoạt vận động, nơi trẻ có thể leo trèo, chạy nhảy, xây dựng, phá hủy, chơi với khối mút, thảm, nệm, đường hầm và các dụng cụ vận động. Khu vực thứ hai là không gian tĩnh, dành cho hoạt động diễn tả bằng ngôn ngữ hoặc tạo hình như vẽ, nặn đất sét, xây dựng bằng khối gỗ.

Ngoài không gian, các yếu tố như ánh sáng, nhiệt độ, sự yên tĩnh, kín đáo và cảm giác an toàn cũng cần được chú ý. Tài liệu nhấn mạnh rằng môi trường tâm vận động cần tạo cho trẻ cảm giác được tự do và an toàn.

Phòng tâm vận động tại AKey Academy
Phòng tâm vận động tại AKey Academy

Vai trò của chuyên viên tâm vận động

Chuyên viên tâm vận động không chỉ là người tổ chức trò chơi. Đây là người quan sát, hiểu dấu chỉ trong trò chơi, xây dựng niềm tin và đồng hành với trẻ bằng thái độ tôn trọng.

Một nguyên tắc quan trọng là chuyên viên không “làm gì trên trẻ”, mà làm mọi thứ vì trẻ và cho trẻ. Điều này có nghĩa là chuyên viên không áp đặt trẻ theo ý mình, không ép trẻ phải chơi đúng một cách duy nhất, mà đón nhận trẻ như chính trẻ là, từ đó hỗ trợ trẻ phát triển theo nhịp riêng.

Chuyên viên cần được đào tạo bài bản, có kinh nghiệm và được giám sát chuyên môn. Theo tài liệu, chương trình đào tạo nhà thực hành tâm vận động có thể kéo dài khoảng 3–4 năm, gồm bồi dưỡng cá thể, bồi dưỡng thực hành và bồi dưỡng lý thuyết. Sau khi đủ điều kiện nhận chứng chỉ, người thực hành vẫn cần tham gia thường huấn chuyên môn hằng năm.

Đây là lý do phụ huynh không nên xem tâm vận động là “cho trẻ vào phòng chơi”. Giá trị cốt lõi nằm ở cách chuyên viên quan sát, hiểu, đáp ứng và dẫn dắt trẻ trong mối quan hệ trị liệu.

Tâm vận động khác gì với vận động thể chất thông thường?

Tâm vận động có sử dụng vận động, nhưng không giống một lớp thể dục, thể thao hay trò chơi vận động đơn thuần.

Trong vận động thể chất thông thường, mục tiêu thường là rèn sức khỏe, kỹ năng vận động, độ bền, sự nhanh nhẹn hoặc kỹ thuật. Trong tâm vận động, vận động là phương tiện để hiểu và hỗ trợ sự phát triển tâm lý của trẻ.

Ví dụ, một trẻ liên tục phá công trình bằng khối mút có thể không chỉ là “nghịch phá”. Hành động đó có thể liên quan đến nhu cầu giải tỏa xung năng, khẳng định bản thân, thử nghiệm quyền kiểm soát hoặc tìm kiếm phản ứng từ người khác. Chuyên viên tâm vận động sẽ quan sát ý nghĩa phía sau hành động và hỗ trợ trẻ chuyển hóa trải nghiệm đó trong môi trường an toàn.

Vì vậy, tâm vận động không tách rời cơ thể khỏi cảm xúc, cũng không tách trò chơi khỏi đời sống nội tâm của trẻ.

Phụ huynh cần lưu ý gì khi cho trẻ tham gia tâm vận động?

Phụ huynh nên hiểu rằng tâm vận động cần thời gian quan sát trước khi đưa ra mục tiêu can thiệp. Theo tài liệu, tiến trình can thiệp có thể bắt đầu bằng buổi trao đổi với phụ huynh, sau đó là 2–3 buổi quan sát và lượng giá trẻ, rồi mới thống nhất chương trình hỗ trợ phù hợp.

Phụ huynh cũng cần phối hợp với chuyên viên bằng cách cung cấp thông tin về tiền sử phát triển, bối cảnh sống, thói quen, khó khăn, điểm mạnh và phản ứng của trẻ trong sinh hoạt hằng ngày. Sự đồng thuận của phụ huynh và sự phối hợp của những người liên quan đến trẻ là điều kiện quan trọng để phương pháp đạt hiệu quả tốt hơn.

Ngoài ra, phụ huynh không nên kỳ vọng tâm vận động là phương pháp duy nhất hoặc tối ưu cho mọi khó khăn. Tài liệu cũng nhấn mạnh rằng tâm vận động cần phối hợp với gia đình, giáo viên và các nhà chuyên môn khác trong quá trình hỗ trợ trẻ. Với một số trẻ, chương trình can thiệp có thể cần kết hợp thêm âm ngữ trị liệu, giáo dục đặc biệt, vật lý trị liệu, hoạt động trị liệu hoặc các hỗ trợ chuyên biệt khác.

Khi nào nên cho trẻ đánh giá tâm vận động?

Phụ huynh nên cân nhắc cho trẻ được đánh giá nếu trẻ có một hoặc nhiều dấu hiệu sau:

Trẻ vụng về, sợ vận động, né tránh leo trèo, dễ té ngã hoặc khó phối hợp cơ thể. Trẻ vận động quá nhiều, khó ngồi yên, thích chạy nhảy liên tục hoặc thường xuyên tìm cảm giác mạnh. Trẻ dễ bùng nổ cảm xúc, hay ném đồ, phá đồ, khó chờ lượt hoặc khó chấp nhận giới hạn. Trẻ ít giao tiếp, ít tương tác, khó chơi giả vờ, khó hòa nhập nhóm hoặc có dấu hiệu tự kỷ, ADHD, rối loạn cảm giác.

Việc đánh giá sớm không nhằm “dán nhãn” cho trẻ, mà để hiểu rõ trẻ đang cần gì và nên được hỗ trợ theo hướng nào. Can thiệp sớm, đúng cách và phù hợp với mức độ khó khăn của trẻ có thể giúp tiết kiệm thời gian, giảm áp lực cho gia đình và tạo điều kiện tốt hơn cho sự phát triển lâu dài.

Kết luận

Phương pháp tâm vận động là cách tiếp cận lấy cơ thể, vận động, cảm giác, trò chơi và mối quan hệ làm trung gian để hỗ trợ sự phát triển của trẻ. Phương pháp này không chỉ giúp trẻ vận động tốt hơn, mà còn hướng đến cảm giác an toàn, điều hòa cảm xúc, giao tiếp, tương tác xã hội, tưởng tượng và sự trưởng thành tâm lý.

Với trẻ tự kỷ, trẻ ADHD, trẻ có khó khăn giao tiếp, rối nhiễu cảm xúc hoặc chậm phát triển, tâm vận động có thể là một phần quan trọng trong lộ trình can thiệp cá nhân hóa. Tuy nhiên, để đạt hiệu quả, phương pháp này cần được thực hiện bởi chuyên viên có đào tạo, trong không gian phù hợp, có quan sát kỹ, có mục tiêu rõ ràng và có sự phối hợp với phụ huynh.

Nếu phụ huynh nhận thấy trẻ có khó khăn về vận động, cảm xúc, giao tiếp, tương tác hoặc hành vi, bước đầu phù hợp là cho trẻ được đánh giá chuyên môn. Từ đó, chuyên viên có thể xác định trẻ phù hợp với tâm vận động giáo dục, hỗ trợ nhóm, trị liệu cá nhân hay cần phối hợp thêm các phương pháp can thiệp khác.

Tài liệu tham khảo

Hoàng Văn Hiếu. Giới thiệu Phương pháp Tâm Vận Động Bernard Aucouturier.